Cố Mặc Ngôn cau mày, không muốn nói chuyện với Cố Gia Huy nữa, di chuyển xe lăn rời khỏi phòng bệnh.
Quay lại phòng bệnh của Tô Thư Nghi, cô còn đang ngủ rất say, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào chiếc gối trắng trên giường bệnh, dường như vì vết thương trên người còn hơi đau nên đôi mày thanh tú của cô khẽ chau lại, sắc mặt cũng hơi tái nhợt.
Cố Mặc Ngôn chợt cảm thấy trái tim mình co thắt lại.
“Nói với người trong công ty.” Cố Mặc Ngôn nhỏ giọng dặn dò Dương Tùng Đức ở bên cạnh: “Mấy ngày nay tôi sẽ tạm thời không về công ty, có việc gì cứ họp qua video hoặc tới đây tìm tôi.”
“Cậu Cố...” Dương Tùng Đức ngây người, anh ta theo Cố Mặc Ngôn cũng được mấy năm rồi nhưng chưa bao giờ thấy anh “bỏ bê công việc” vì chuyện nào cả.
Nhưng Cố Mặc Ngôn lại không để ý tới anh ta, chỉ di chuyển xe lăn tới cạnh đầu giường Tô Thư Nghi, ngón tay thon dài chậm rãi vuốt ve khuôn mặt cô một cách vô cùng dịu dàng.
Tô Thư Nghi vốn đang chìm trong giấc mơ, đột nhiên cảm nhận được có một bàn tay đang chậm rãi vuốt ve mặt mình.
Bàn tay ấy rất quen thuộc, cô khẽ nhíu mày, mở mắt ra, mơ hồ nhìn thấy một khuôn mặt cực kì đẹp trai đang ngồi bên cạnh giường bệnh.
Cô ngẩn ra, định ngồi bật dậy: “Cố Mặc Ngôn?”
Nhưng anh lại đè vai cô xuống: “Em đừng nhúc nhích, nằm là được rồi.”
Tô Thư Nghi gật đầu, ngoan ngoãn nằm xuống giường.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-bac-ty-la-chu-no/2755890/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.