Tối hôm trước Lăng Thái đã nhập viện, như vậy tức là, khi Nguy Đồng gọi điện cho anh, thật ra anh đang nằm trong bệnh viện.
Vấn đề xảy ra ở Nam Uyển, chỉ được công khai một phần. Người dân ở đây do phải chịu những biện pháp cưỡng ép di dời mạnh tay, nên đã dồn hết sự phẫn nộ lên đầu Lăng Thái. Kết quả anh đã gặp tai nạn, bị thương phải nhập viện. May mà có hai vệ sĩ đi cùng nên mới sớm khống chế được tình hình.
"Vết thương của Lăng tổng có nghiêm trọng lắm không?" Nguy Đồng đã đi tàu hỏa suốt đêm tới đây, cô hỏi Lục Lộ.
"Đều là vết thương ngoài da, chỉ có vết thương ở cổ tay là tương đối phiền phức."
"Lăng Thị thực sự đã dùng biện pháp mạnh cưỡng chế di dời dân sao?"
"Cô cho rằng sếp là người như vậy sao?" Lục Lộ nhìn cô hỏi.
Nguy Đồng lắc đầu. Tuy người đàn ông kia ở văn phòng lúc nào cũng ra vẻ lạnh lùng khó gần, nhưng cô chắc chắn anh không phải loại người đó. Một tổng giám đốc quan tâm tới cả nơi ăn chốn ở cũng như ngày nghỉ lễ của công nhân, thì tuyệt đối không phải loại người máu lạnh vô tình.
Ánh đèn trong phòng bệnh cá nhân vẫn sáng, anh ngồi trên sô-pha mở máy tính.
Có lẽ vì tay phải bị thương, tay trái sử dụng máy tính không được thuận tiện nên cứ một lúc, anh dừng lại nghỉ rồi mới tiếp tục.
Lục Lộ thấy vậy thở hắt ra, bước tới cầm lấy chiếc máy tính xách tay từ phía Lăng Thái, "Sếp, anh nên nghỉ ngơi đi!"
"Đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-chu-la-cuc-pham/67092/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.