Lần đầu tiên, Nguy Đồng cảm giác lửa giận đang cháy trong lòng. Sếp lớn quả nhiên là không dễ hầu hạ, ngay cả nụ cười cũng thật đáng sợ.
Nguy Đồng bước trên bậc thang, rút ngắn khoảng cách giữa hai người do sự chênh lệch chiều cao. Cô nhìn anh cười, rồi bất ngờ ôm lấy anh, kiễng chân lên, thổi vào tai anh một luồng hơi nóng. Mùi thơm nhẹ nhàng của xà phòng luồn vào trong mũi, cô có chút ngạc nhiên, không ngờ người đàn ông này lại sạch sẽ như vậy. Không những không hề có mùi rượu, mùi thuốc mà ngay cả mùi nước hoa phụ nữ cũng không có.
Đạt được mục đích, cô nhanh chóng buông tay rồi lui ra phía sau, thỏa mãn nhìn gương mặt tê cứng của anh, "Lăng tổng, anh xem, anh là đàn ông mà cũng bị tôi trêu chọc đó thôi?"
"Hồ đồ!" Ánh mắt anh nhìn cô lạnh lùng, nhưng cô lại nhìn anh không hề né tránh. Một lát sau, ánh mắt của anh dịu dàng trở lại, "Lần sau dù có muốn chứng minh cũng không được dùng phương thức này."
Nguy Đồng nhún vai. Không phải là hai chú cháu sao? So với người cháu, thì người chú này lại quá bảo thủ rồi!
"Để tránh có lần sau, tôi xin trở lại bộ phận bảo vệ!"
Anh lẳng lặng liếc nhìn cô, "Không được."
"..." Cô nghẹn giọng, đến nỗi khiến dạ dày đau nhức...
"Mặt khác, nếu cô muốn từ chức, phải thông báo trước một tháng, nếu không, theo hợp đồng phải bồi thường công ty một tháng tiền lương." Giọng anh trầm đều, không nhận ra chút tình cảm nào trong đó.
Trái tim Nguy Đồng quặn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-chu-la-cuc-pham/67084/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.