"Cha..." Nguy Đồng phun luôn ngụm nước canh ra ngoài. Cha, cha đúng là không đánh mà tự khai.
Thần thái của Lăng Thái vẫn không hề thay đổi. Anh đặt đũa xuống, cười dịu dàng, "Con biết, Lạc An là cháu con. Hai người họ tính tình không hợp, phải chia tay cũng thật đáng tiếc."
"Cháu ư?" Trong số mười một sư huynh đệ đang ngồi bên cạnh lắng nghe câu chuyện, cuối cùng cũng có người không nhịn nổi, nhưng rất nhanh đã bị ánh mắt của Nguy Đồng làm cho sợ cứng người.
Ông Nguy thật sự cảm thấy trong lòng như có lửa đốt, (vì vậy nên người ta vẫn nói, con gái rượu của cha mà...) sau khi nghe Lăng Thái nói vậy, ông lại cẩn thận quan sát thật kỹ từ đầu đến chân anh, rồi từ từ nói tiếp, "Cậu năm nay... bao nhiêu tuổi rồi?"
"Dạ, ba mươi mốt tuổi." Lăng Thái đã được hỏi là phải trả lời.
"Ồ, trông cậu trẻ hơn tuổi nhiều!" Ông dừng lại một lát, rồi hỏi tiếp, "Cậu thật sự không để tâm chuyện con gái tôi và cháu cậu sao?" Ông Nguy rất thương xót con gái mình, chỉ sợ đối phương miệng thì nói rất hay, nhưng sau khi lấy về nhà rồi, lại đối xử tệ bạc với con gái ông.
Lăng Thái nắm lấy tay Nguy Đồng, giữ thật chặt trong tay mình, trả lời, "Cha, con thật lòng yêu thương cô ấy, cha yên tâm!"
Tuy biết rằng hầu hết các câu nói trong tối hôm nay của anh đều là nói dối, nhưng trong giờ phút đó, khi anh nắm chặt tay Nguy Đồng nói thật lòng với cô, trái tim
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-chu-la-cuc-pham/2289910/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.