"Ngoan nào..." Hơi thở của anh như nuốt lấy cô, tay kia thì kéo vạt áo, chạm lên cơ thể cô, "Nghe lời đi..."
Nguy Đồng rất không nghe lời, đẩy anh ra lần nữa.
Anh không nói tiếng nào, lông mày nhăn lại, nắm cổ tay cô đặt trên sàn nhà cúi đầu hôn cô, lần này dùng hết sức lực. Nguy Đồng nhất thời không đẩy ra được, cô hoảng hốt, giọng như lạc đi, "Lăng Thái, anh đừng ép em!" Thật sự đừng ép cô nữa, nếu tiếp tục ép nữa ngay cả cô cũng không biết mình sẽ làm chuyện gì.
Có thể là XXX, cũng có thể là OOO, cho dù là XOXO cũng rất có thể. Cô nam quả nữ trong một phòng, nam sắc ở trước mặt, bây giờ trong đầu cô toàn là suy nghĩ đen tối, chỉ sợ chính mình bị kích động quá đè lại anh ấy, nhưng cô không muốn biến thành "cầm thú" giống Lăng Lạc An.
Thừa lúc anh hơi buông lỏng, Nguy Đồng lập tức trốn sang một bên giữ chặt cổ áo. Trong ánh trăng, ánh mắt đàn ông chăm chú nhìn cô có chút lạnh, đáy mắt như ẩn giấu cảm xúc gì đó mà cô không hiểu được.
Ánh mắt nhìn cô chậm rãi rời đi, một lúc sau, nhịp thở anh bình thường lại, nhẹ nhàng nói với cô, "Dưới đất lạnh, lên đây ngủ đi. Anh không đụng vào em nữa."
***
Ngày hôm sau, Nguy Đồng rốt cuộc không nhịn được, gọi điện thoại cho Hình Phong Phong cầu cứu, "Phong Phong, mình hình như rất muốn..."
Đầu dây bên kia Hình Phong Phong đang bận tối tăm mặt mũi, nghe không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-chu-la-cuc-pham/2289900/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.