"Tỉnh rồi à?" Anh hôn lên vành tai cô, ôm cô chặt hơn, "Bữa sáng em thích ăn gì?"
"Ăn món anh nấu." Nguy Đồng không hề khách sáo. Vợ thưởng thức bữa sáng chồng làm là chuyện tất nhiên. …
Anh đồng ý, lại hỏi: "Tối qua tại sao lại uống rượu?"
Để dụ dỗ anh, có lẽ cô trả lời như vậy sẽ dọa anh chạy mất, Nguy Đồng quyết định từ từ mới nói. Cô xoay người trong lòng anh, "Có một chuyện hơi phiền não."
Lăng Thái không nói gì.
"Sao anh không hỏi em là chuyện phiền não gì?" Nguy Đồng hơi cụt hứng, không phối hợp như vậy làm sao cô nói tiếp được. Cô ngẩng đầu, anh nhìn cô chăm chú, khiến tim cô đập loạn xạ.
Một lúc lâu sau, anh mới nói: "Lần sau bất luận có chuyện phiền não gì cũng không được tùy tiện uống rượu."
"Tại sao?" Cô ngây ra, thực ra cô cũng thích uống rượu.
Anh hơi nheo mắt, có chút không vui, nhưng khóe môi lại cười, "Vấn đề này, em hỏi rất hay."
"Em phải hỏi, tại sao tại sao tại sao...?" Đại tiểu thư Nguy gia hoàn toàn không phát hiện câu chuyện đã đổi chủ đề.
Lông mày anh khẽ nhướng lên, đôi mắt chăm chú nhìn cô trầm lại vài phần, anh xoay người, đè cô xuống dưới, thuận thế hôn cô một cái, bịt chặt miệng cô.
Trong sự chống lại của Nguy Đồng, ngón tay dài đã chạm vào người cô, mang theo sức nóng,, khiến đầu cô có chút quay cuồng.
"Lăng Thái..." Cô khẽ kêu tên anh.
"Gọi là ông xã." Anh hôn vành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-chu-la-cuc-pham/2289898/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.