"Đi đâu?" Nguy Đồng vẫn cố gắng nhìn vào chiếc gương chiếu hậu, nhưng đáng tiếc trời quá tối nên không nhìn thấy gì.
"Tối nay em đã ăn gì chưa?" Anh hỏi lại cô.
"Em chưa."
Anh gật đầu, "Vậy đi ăn trước đã."
Trong chiếc gương tại phòng vệ sinh của nhà hàng, cuối cùng thì Nguy Đồng cũng nhìn rõ được đôi môi của mình. Môi dưới đúng là có một chút sưng đỏ. Nhưng cũng không rõ lắm, vừa rồi trên xe tối như vậy, chắc Lăng Thái không nhìn thấy chứ? Cho dù cô có ngốc nghếch thế nào thì cũng hiểu rõ, nếu Lăng Thái nhìn thấy dấu vết này thì hậu quả sẽ ra sao.
Cô mở vòi nước, dùng nước lạnh lau sạch mặt và môi mình, cho tới khi vết đỏ mờ đi mới yên tâm quay trở lại phòng ăn.
Đây là một nhà hàng kiểu Nhật, dưới ánh đèn vàng êm dịu, những món ăn tỉnh xảo được bày biện đẹp mắt kín cả chiếc bàn gỗ nhỏ, kiểu bàn gỗ dạng chân thấp đặc trưng của phong cách Nhật truyền thống. Chiếc áo vest đắt tiền bị anh tiện tay bỏ dưới một góc bàn, anh khẽ nhíu mày, nới lỏng chiếc cà vạt, chăm chú xem tập tài liệu trên tay. Chứng tỏ trước đó anh đang bận lo công việc, sau khi nhận được thông báo mới vội vàng chạy tới chỗ cô. Đúng là cô đã gây thêm phiền phức cho anh.
Nguy Đồng trong lòng cảm thấy đầy tội lỗi, ngoan ngoãn ngồi xuống một góc bàn, nhẹ nhàng cầm đũa, dự định tốc chiến tốc thắng. …
"Em qua đây." Lăng Thái gấp tập tài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-chu-la-cuc-pham/2289895/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.