"Bây giờ chị đừng vào đó vội, chú ấy chưa chắc đã muốn nhìn thấy chị ở đây đâu." Lăng Tĩnh Ưu quan sát kỹ từng nét biểu cảm trên khuôn mặt Nguy Đồng, nụ cười đắc ý, "Thấy tôi ở đây chị rất ngạc nhiên phải không, từ khi chị lấy Lăng Thái thì chị nên biết chúng ta đã là người một nhà rồi chứ?"
Nguy Đồng nheo mắt, "Vậy cô có biết, ngay bây giờ tôi có thể lôi cô ra sau gốc cây, đánh cho tơi bời mà không để bất kỳ ai nhìn thấy không?"
Lăng Tĩnh Ưu vội lùi ra sau, đáy mắt không giấu nỗi sợ hãi, nhưng vì một lí do nào đó khiến cô cố gắng kiềm chế bản thân. Đúng vậy, hôm nay cô tới đây không phải để nói những điều thừa thãi. …
"Chắc chắn chị cảm thấy rất kỳ lạ, tại sao chồng chị lại xuất hiện ở đây?"
"So với anh ấy, thì tôi cảm thấy điều đáng kỳ lạ hơn chính là sự xuất hiện của cô."
"Nguy Đồng, thật ra tôi cũng rất thông cảm với chị. Bạn trai thì bị tôi cướp mất, tùy tiện tìm một cái phao cứu sinh, cứ nghĩ gả được vào nhà giàu là sung sướng, nhưng rốt cuộc chị hiểu về chồng mình được bao nhiêu?"
Nguy Đồng nghe xong, không nhịn nổi cười, "Hôm nay cô tới đây, không phải là để giúp tôi hiểu rõ hơn về anh ấy hay sao, nói chuyện chính đi, tôi thật sự rất ghét phải nhìn thấy khuôn mặt cô."
"Thật ra trước kia tôi vô cùng ngạc nhiên, một người đàn ông nho nhã vừa có gia thế vừa có năng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-chu-la-cuc-pham/2289888/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.