Lăng Tĩnh Ưu chắc là nóng ruột vì vết thương của Lăng Lạc An, lạnh lùng trừng mắt nhìn Nguy Đồng rồi vào phòng cấp cứu.
Vốn chỉ là ra ngoài chơi, ai ngờ lại phải vào bệnh viện. Nguy Đồng cảm thấy hơi đói, nghe thấy Nhược Thần rủ đi ăn đêm, liền vội đồng ý. Chưa đi được vài bước, điện thoại trong túi bỗng đổ chuông.
"Em còn chưa về à?" Giọng đàn ông nói khẽ.
"Em đi ăn đêm xong rồi về." Nguy Đồng không muốn nói đến chuyện của Lăng Lạc An, nhưng cô không ngờ anh lại chủ động gọi điện. Cô cho rằng nếu ra ngoài không để ý đến chuyện gì, anh chắc chắn sẽ tức giận, sau đó sẽ chiến tranh lạnh. Bây giờ nghe điện thoại của anh, tảng đá trong lòng như được trút bỏ, cô cảm thấy nhẹ nhõm.
Đầu dây bên kia anh ngừng một lát, lại hỏi, "Em uống rượu à?"
"Không, em uống nước ngọt."
"Em đi ăn ở đâu?"
"Em chưa biết."
"Chỉ có hai người?"
"Đúng thế!" Nguy Đồng cảm thấy Lăng Thái hôm nay rất nhiều lời, đã nói là không uống rượu rồi, còn muốn thế nào?
"Muộn quá rồi, nói cho anh vị trí, anh lái xe đến đón em."
"..."…
Nhược Thần thấy Nguy Đồng vẫn chưa cúp máy, cười "Sao thế, anh ấy không yên tâm? Có cần anh nói chuyện với anh ấy không?"
Lăng Thái nói như vậy, trong lòng Nguy Đồng cảm thấy bực bội. Cô vốn chẳng làm gì cả, chỉ là ra ngoài nói chuyện ăn uống với đại sư huynh. Trước đây chuyện này thường xuyên như ăn cơm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-chu-la-cuc-pham/2289878/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.