Hành động ngày hôm đó, không phải là nóng vội nhất thời mà Nguy Đồng đã suy nghĩ cả một đêm rồi mới quyết định.
Cô đã nghĩ kỹ rồi, yêu tức là yêu, tình cảm đó không thể thay đổi dễ dàng chỉ vì đối phương không yêu mình.
Cô có thể chấp nhận chuyện anh kết hôn với cô chỉ vì theo đạo Thiên Chúa, cô cũng có thể chấp nhận chuyện anh tạm thời vẫn chưa yêu cô. Anh tốt với cô, chân thành với cuộc hôn nhân của hai người, như vậy là đủ rồi. Thử hỏi bây giờ có mấy ai có thể lấy được một người mình vừa yêu lại vừa hết lòng quan tâm tới mình như vậy chứ?
Họ đã kết hôn, kết quả thế nào sớm đã được định sẵn, quá trình đi đến ngày hôm nay cho dù không hoàn hảo, không hoàn mỹ, cô cũng có thể không cần để tâm tới. Yêu một người cần phải có dũng khí, những thứ khác cô không có, nhưng dũng khí thì có thừa. Tuy bây giờ anh vẫn chưa yêu cô, nhưng ngày ngày sớm tối bên nhau, cô tin rằng sẽ có một ngày anh yêu cô - giống như khi cô bắt đầu yêu anh vậy.
Đúng là anh rất uyên thâm khó đoán, khiến cô đôi khi không thể nào biết được anh đang nghĩ gì, nhưng đó chỉ là tính cách của anh, không phải do anh cố tình làm thế. Vì vậy cô không muốn tiếp tục so đo, kì kèo với anh những chuyện nhỏ nhặt đó,lⓔcứ yêu thương chăm sóc anh hết lòng, như vậy không phải hạnh phúc lắm sao?
Hình Phong Phong nói cô ngốc nghếch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-chu-la-cuc-pham/2289870/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.