Mái tóc nâu dài từ hai vai rủ xuống, Nguy Đồng cười híp mắt, một tay ấn người Lăng Thái, một tay nâng chiếc cằm đẹp đẽ của anh.
"Làm gì vậy?"
"Trêu đùa anh!" Cô cười rất ma mãnh.
Anh yên lặng nhìn cô, cười nhưng không ra tiếng. Cô nhất thời chiếm thế thượng phong, có chút đắc ý, "Trước đây không biết anh có yêu em không, mỗi lần anh cười như không phải cười như vậy nhìn em, em đều không dám làm gì. Sau này cái nhà này, vũ lực có tiếng nói nhất." Cô vừa nói vừa cúi đầu hôn nồng nhiệt lên môi anh. "Bây giờ em hỏi anh, đối với anh, cái gì mới là quan trọng nhất?"
"Em nói điều gì?" Anh nằm ở đó, ánh mắt đầy sự ấm áp và yêu thương.
"Tất cả. Đối với anh, cả đời anh theo đuổi điều gì? Anh... sao anh ngốc như vậy, thay anh trai gánh vác cả Lăng thị, còn cả Lăng Lạc An nữa."
"Mục tiêu tạm thời và mục tiêu cuối cùng là hai điều không giống nhau. Có những mục tiêu chỉ là cách để đạt được mục tiêu cuối cùng. Còn nữa, đó không phải là ngốc." Anh vuốt nhẹ má cô, "Đó là trách nhiệm và lời hứa của anh."
"Nhưng không ai biết ơn anh cả."
"Không cần điều đó, anh chỉ làm những gì mình nên làm."
"Đó chính là ngốc!" Cô cố ý nói.
Anh từ từ nhấc người lên, cô vốn đang dang chân ngồi trên người anh cũng thuận thế trượt xuống chân. Anh ôm lấy cơ thể mềm mại trên người, hôn một cái lên trán, "Có thể bây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-chu-la-cuc-pham/2289866/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.