Nhìn thấy hai người xuất hiện trước mặt, Lăng Lạc An cười.
Tuy lúc nhận được điện thoại, anh cũng đoán được sẽ là cảnh tượng này, nhưng trong lòng vẫn ôm chút kỳ vọng. Hy vọng người đến là cô, hy vọng cô không lừa dối, hy vọng còn có cơ hội cứu vãn.
Người đi theo mình chưa được một tháng, lúc này dưới ánh mắt lạnh lùng của anh không hề căng thẳng, thần thái tự tin khác thường.
Lăng Lạc An lấy chiếc bật lửa, cúi đầu châm điếu thuốc cho mình, cười châm biếm, "Thì ra thế giới này đều là chó cắn chủ!"
"Lăng công tử, đừng có công kích người khác bừa bãi. Tôi tuy có những chuyện che giấu anh, nhưng lần này là thật lòng đến giúp anh."
Như đang nghe một câu chuyện cười vô cùng nhạt nhẽo, anh nhả một ngụm khói, nụ cười trên gương mặt anh tuấn càng hỗn hào.
Nhược Thần hết cách nhìn về Lăng Thái, người đằng sau không nói, chỉ từ trong túi công văn mang theo lấy ra một phong thư màu da bò được niêm phong, nhẹ nhàng đặt trên bàn, nói với Lăng Lạc An, "Đều ở đây."
Nhược Thần vô cùng ngạc nhiên, "Không phải chứ, chỉ là một phong thư?"
Lăng Thái mỉm cười, "Thế là đủ rồi." Anh đứng lên, "Suy nghĩ kĩ rồi gọi cho ta. Vậy bọn ta đi trước."…
Nhược Thần ngây người. Phí bao công sức tìm Lăng Thái và hẹn người ta ra đây, chỉ vì đưa một phong thư?
"Lần trước là đưa thư, lần này lại là cái gì?" Ngón tay đang kẹp điếu thuốc ngạo mạn vuốt phong thư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-chu-la-cuc-pham/2289855/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.