Bệnh viện Khang Hoa!
Tiêu Tâm Can canh giữ ở bên cạnh giường bệnh, bé nắm lấy tay của Lâm Oản Oản, nhìn băng gạc quấn quanh đầu của cô, nước mắt của bé chảy dài trên khuôn mặt, không giống với lúc giả khóc trước kia, bé khóc to la làng như tiếng sấm mưa to ập đến. Lúc này hai mắt của bé đỏ hoe, khóc thút thít khiến người khác thập phần đau lòng.
"Tâm Can, cháu đừng khóc!"
"Chú hai.." Hốc mắt bé con đỏ bừng nhìn Tiêu Diễn: "Dì xinh đẹp sẽ không có chuyện gì, đúng không?"
Lòng của Tiêu Diễn đau muốn hỏng rồi, anh ta ôm lấy bé con an ủi: "Không có chuyện gì đâu, vừa rồi cháu không nghe chú Tống Liên Thành của cháu nói hay sao, dì xinh đẹp của cháu chỉ là bị thương ngoài da thôi, với lại não chịu chút chấn động nhẹ, nghỉ ngơi vài ngày là tốt rồi."
Bé con vẫn khóc không ngừng như trước: "Nhưng mà dì ấy chảy rất nhiều máu.."
"Không có chuyện gì, không phải là máu đã ngừng chảy rồi hay sao!"
"Ô ô ô.. Khẳng định là chú đang gạt cháu, Tiểu Bạch mà cháu từng nuôi cũng là đụng vào tường rồi chảy rất nhiều máu, sau đó bất tỉnh nằm ở nơi đó, mới có thể chết đi. Ô ô ô.. Dì xinh đẹp bởi vì cứu cháu.."
Bé con ôm lấy tay của Lâm Oản Oản khóc càng thương tâm hơn.
Tiêu Diễn bất đắc dĩ nhìn Tiêu Dạ Lăng.
"Anh, em hết cách rồi, con gái của anh anh tự mình dỗ đi!"
Tiêu Dạ Lăng đứng cạnh giường bệnh, cau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-chong-tong-tai-khong-de-choc/2673675/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.