Lâm Oản Oản nhìn thoáng qua thời gian.
Rạng sáng hai giờ.
Gió ngoài cửa sổ đã ngừng thổi, mưa đá cũng đã ngừng.
Hai đứa nhỏ đều đang ngủ say sưa, Lâm Oản Oản nhẹ nhàng xuống giường ra ngoài kiểm tra.
Cô nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ.
Đèn trong phòng khách mở sáng trưng, không bật điều hòa trông có vẻ thập phần oai bức. Tiêu Lăng Dạ đang rót nước ở cạnh bàn ăn, anh một bên rót nước một bên nói chuyện điện thoại, giọng nói rất trầm, nghe như là đang nói chuyện công việc.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Tiêu Lăng Dạ quay đầu sang, nhìn thấy Lâm Oản Oản, đôi mắt anh nháy mắt tối sầm lại.
Có thể nhìn ra rằng, cô đang cố tránh tị hiềm với anh.
Thời tiết oi bức như thế mà cô lại mặc một bộ đồ ngủ quần dài tay dài, chỗ nên lộ cũng không lộ mà chỗ không nên lộ cũng không lộ ra ngoài, nhưng có lẽ là do cô vừa mới tỉnh ngủ, đôi mắt ngái ngủ mông lung, mái tóc dài buông xõa, lộn xộn, hai má hơi ửng hồng, so với việc không cố ý dụ dỗ càng muốn dẫn người phạm tội hơn.
Tuy vẫn chưa mở điều hòa nhưng Tiêu Lăng Dạ cũng không có cảm thấy nóng, thế mà bây giờ anh lại cảm thấy có chút miệng khô lưỡi khô..
Hầu kết Tiêu Lăng Dạ lăn lộn, uống tiếp một cốc nước lạnh thì cảm giác khô nóng mới giảm bớt một chút.
Anh thu hồi di động: "Bị tôi đánh thức?"
Cô nào dám nói là bị đánh thức chứ, Lâm Oản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-chong-tong-tai-khong-de-choc/2673665/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.