Ánh mắt Tiêu Diễn nhìn Lâm Oản Oản như là đang nhìn quan thế âm bồ tát, vẻ mặt đầy khẩn cầu.
Lâm Oản Oản: "..."
"Để cho anh ta ngủ như vậy sao?"
Tiêu Diễn điên cuồng gật đầu như con gà mổ thóc: "Please Please, Tiểu Oản Oản, cô để cho anh ấy ngủ nhiều thêm một lúc nữa đi."
Hai cái đùi của cô vừa mỏi lại vừa tê!
Lâm Oản Oản thử cử động một chút, lông mày của Tiêu Lăng Dạ đang nằm trên đùi cô ngay lập tức nhăn lại.
"Bà cố nội của tôi ơi, đừng nhúc nhích, đừng có nhúc nhích mà!"
"Tê chân.."
Nghe vậy, Tiêu Diễn ngay lập tức chân chó đi tới rồi ngồi xổm xuống bên cạnh chân của cô, xoa xoa chân cho cô.
Lâm Oản Oản kinh hãi, vội vàng nói: "Đừng xoa nữa, không còn tê nữa rồi!"
"Được rồi!"
Tiêu Diễn nhanh nhẹn đứng lên.
Anh ta nhìn quanh phòng khách, ở trong góc sô pha nhìn thấy một cái gối ôm, lấy lót dưới bả vai của Lâm Oản Oản, cười nói: "Tiểu Oản Oản, cũng đã trễ rồi, cô cũng ngủ một lát đi."
Tiểu Oản Oản?
Lâm Oản Oản không nói gì, bọn họ thân thiết như vậy sao.
Cô nhẹ giọng hỏi: "Anh của anh có thể ngủ bao lâu?"
"Nhiều nhất cũng hai ba tiếng."
Được rồi!
Còn ba tiếng nữa trời cũng đã sáng rồi, cô liền nhịn một chút đi, Lâm Oản Oản ngáp một cái, dựa vào gối ôm muốn đi ngủ.
"Tiểu Oản Oản, cô ngủ đi, ổ khóa cửa nhà của cô để tôi kêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-chong-tong-tai-khong-de-choc/2673662/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.