Năm nay tính theo tuổi mụ thì Duệ Duệ bốn tuổi, hơn ba tuần tuổi.
Trong hơn ba năm, cậu chưa bao giờ hỏi về "bố", ngay cả nhắc cậu cũng không có nhắc tới lần nào.
Có đôi khi Lâm Oản Oản rất muốn hỏi, nhưng cô lại sợ cậu buồn, vì vậy cô vẫn luôn giữ mối nghi ngờ này ở trong lòng, bây giờ cuối cùng cô cũng hỏi ra.
"Duệ Duệ, con có muốn biết bố ruột của con là ai không?"
Bố ruột!
Vừa nhắc tới lời này, nụ cười trên mặt cậu bé lập tức tắt đi, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh như băng.
Cậu lạnh lùng đáp: "Không muốn!"
"Ơ.."
Lâm Oản Oản kinh ngạc, cô không ngờ cậu lại có phản ứng như vậy!
"Duệ Duệ.."
"Con không có bố!"
Khuôn mặt cậu bé bị bao phủ bởi sương giá, cậu vô cùng bài xích vấn đề này.
"Duệ Duệ.."
"Tuy rằng con rất hy vọng rằng ông ta đã chết, nhưng ông ta chưa có chết, đúng không" Cậu bé nói lý lẽ rất rõ ràng: "Bởi vì nếu như ông ta đã chết, không thể chiếu cố chúng ta, mẹ cũng sẽ không cùng nhắc tới ông ta với con, vậy.. ông ta nhất định là một người nhẫn tâm đã bỏ rơi mẹ con chúng ta."
Lâm Oản Oản: "..."
"Mẹ chịu nhiều khổ cực ở nước M như vậy, đều là tại ông ta! Con hận ông ta, cho dù có một ngày ông ta xuất hiện ở trước mặt con, quỳ dưới đất cầu xin con, con cũng tuyệt sẽ không tha thứ!"
* * *
Ngày hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-chong-tong-tai-khong-de-choc/2673622/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.