Với “tội danh” của Đường Bảo Ngưu và Trương Thán, muốn thoát khỏi thiên lao có thể nói là chuyện không có khả năng. Đến hoàng hôn ngày thứ hai bọn họ vẫn ở trong nhà giam, nhưng không biết vì sao Nhâm Lao cũng không đến thẩm vấn bọn họ.
Đường Bảo Ngưu sớm đã không nhẫn nại được, cực kỳ bực bội.
Trương Thán nghĩ đến trận quyết chiến ngày mai của Kim Phong Tế Vũ lâu và Lục Phân Bán đường, trong lòng cũng rất lo lắng cho an nguy của Lôi Thuần.
Đến buổi chiều một tên lính canh ngục đưa cơm vào, Đường Bảo Ngưu vừa thấy hắn múc ra một thứ “đồ ăn” nhìn giống như cám heo từ trong một thùng gỗ lớn cực kỳ dơ bẩn, đổ vào chiếc chén bể của bọn họ, nhịn không được kêu lên:
- Đây không phải là thứ để người ăn.
Tên lính canh ngục kia hừ lạnh một tiếng:
- Thế nào? Ngươi ở bên ngoài là hoàng đế, vào đây rồi cũng chỉ là con rùa thôi. Nơi này có bao nhiêu người đã ăn đến ba năm mười năm, cũng chưa từng có ai phàn nàn.
Đường Bảo Ngưu vừa định phát tác, Trương Thán liền lách mình đến bên cạnh song sắt, trầm giọng nói:
- Ngàn cánh hoa sen ngàn nhánh cây, ngàn cành vạn lá vốn một nhà, không biết đường đến chân trời làm sao đi? Làm sao đi đến nhà của ngươi?
Tên lính canh ngục kia cũng không dám thất lễ, liền nói:
- Chân trời đường xa chân trời gần, thiên hạ tuy lớn vẫn một nhà. Trong nhà có năm con báo, một bậc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/on-nhu-nhat-dao-luan-anh-hung/3207060/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.