Lúc hai người bọn họ bị ném vào nhà giam, trông giống như hai đống rác.
Con người đôi khi cũng giống như rác rưởi, có điều hai chữ này có lúc là nói về con người bọn họ, có lúc lại ám chỉ thứ mà đầu óc bọn họ suy nghĩ.
Đối với Đường Bảo Ngưu và Trương Thán, rác rưởi là chỉ bề ngoài hiện giờ của bọn họ.
Nói về ngoại hình, Đường Bảo Ngưu trông giống như một đống “rác lớn”, còn Trương Thán lại như một đống “rác nhỏ”, bởi vì vóc người Đường Bảo Ngưu lớn hơn.
Có thể cũng vì nguyên nhân này, cổ tay và mắt cá chân của hai người đều bị xích sắt khóa lại nối với một quả tạ lớn, nhưng trên cổ Đường Bảo Ngưu còn được “khuyến mãi” thêm một chiếc gông sắt.
Gông sắt này nặng bảy mươi ba cân, nếu không phải là Đường Bảo Ngưu, e rằng người khác có muốn đi cũng không nổi.
Trương Thán sở dĩ không bị chụp thêm một chiếc gông, có lẽ là vì hắn trông ít có vẻ uy hiếp hơn so với Đường Bảo Ngưu, hơn nữa hắn thật sự đã bị hành hạ đến không còn giống hình người.
Đường Bảo Ngưu nhìn Trương Thán cả buổi, mới thở ra một hơi nói:
- Không ngờ đêm nay hai người chúng ta lại biến thành rác rưởi.
- Ngươi khá giống đấy.
Trương Thán vẫn còn có thể nói đùa, Đường Bảo Ngưu vốn cho rằng hắn nói được đã là kỳ tích:
- Ngươi vừa thối vừa bẩn, so với ta đúng là giống như rác rưởi.
- Ta còn tưởng rằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/on-nhu-nhat-dao-luan-anh-hung/3207055/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.