Lôi Thuần quay mặt sang chỗ khác, nói một cách xa xăm:
- Ngũ ca, huynh đối với ta rất tốt, chuyện này… không liên quan đến huynh. Ta không sao cả.
Trương Thán bình thường nhanh mồm nhanh miệng, nhưng vừa thấy Lôi Thuần rơi lệ lại luống cuống tay chân, không biết nên an ủi thế nào.
Vương Tiểu Thạch và Bạch Sầu Phi cũng không biết khuyên nhủ ra sao.
- Cô ấy khóc rồi.
Vương Tiểu Thạch thấp giọng nói.
- Ta biết.
Bạch Sầu Phi trầm giọng nói.
- Ta cũng hơi muốn khóc.
Vương Tiểu Thạch cười khổ nói:
- Cho nên ta hiểu được tâm tình của Lôi cô nương.
- Hôm nay Lôi Thuần có mặt ở đây là do sắp đặt, hơn nữa sự sắp đặt này Lôi Tổn biết, Tô đại ca cũng biết, bởi vì đây là cạm bẫy do bọn họ bố trí để dụ Quan Thất rơi vào.
Bạch Sầu Phi nói:
- Cũng chỉ có Lôi Thuần không biết, cho nên chúng ta là quân cờ, còn cô ấy lại không bằng cả quân cờ, chỉ là mồi nhử.
- Ít nhất càng không làm chủ được mình.
Vương Tiểu Thạch nói:
- Một người là phụ thân của cô ấy, còn một người là trượng phu mà cô ấy sắp kết hôn… Nói đến mới nhớ, không lâu nữa còn phải gọi cô ấy là đại tẩu rồi.
Vương Tiểu Thạch cảm giác được sắc mặt Bạch Sầu Phi biến đổi, trở nên càng trắng bệch hơn.
- Lôi Thuần một ngày còn chưa gả, vẫn không nói chắc là phu nhân của ai.
Lời nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/on-nhu-nhat-dao-luan-anh-hung/3207045/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.