Đàm phán hiệp hai cũng đã kết thúc.
Địch Phi Kinh không hề kinh ngạc.
Y ngước mắt lên, đôi mắt trong veo khiến cho hàng lông mày như dao nhướng lên đến tận Thái Dương, lẳng lặng nhìn Tô Mộng Chẩm, lẳng lặng đợi Tô Mộng Chẩm ho xong.
Bởi vì cổ của y cúi xuống, cho nên cặp mắt phải ngước lên mới thấy được Tô Mộng Chẩm. Con ngươi của y tập trung phía trên mắt, đến nỗi hai góc mắt trái phải đều xuất hiện màu lam, rất minh mẫn, chăm chú, hơn nữa còn dễ nhìn.
Y giống như đã đoán trước Tô Mộng Chẩm sẽ nói những lời này.
Người giật mình lại là Bạch Sầu Phi và Vương Tiểu Thạch.
Tô Mộng Chẩm vừa lên tiếng đã muốn thiên hạ đệ nhất đường phải đầu hàng.
Y đã ho xong.
Rất ít người đủ nhẫn tâm để nghe y ho xong.
Bệnh của y có lẽ không phải quá nghiêm trọng, nhưng lúc ho, mỗi bộ phận trên người đều như đang biến dạng, âm thanh khàn khàn như sắp đứt ngang, dạ dày co giật như bị người dùng kìm sắt kẹp lấy, toàn thân đều cong lại, tâm tạng như bị đâm vào đang chảy máu, ánh mắt tràn đầy tơ máu, mấy đường gân xanh trên mặt đồng loạt phập phồng, huyệt Thái Dương nhấp nhô, cơ mặt hoàn toàn vặn vẹo, cả ngón tay cũng co giật. Y ho đến mức hai chân đều nhón lên không thể đứng vững, giống như cả phổi cũng muốn ho ra ngoài, gan cũng vỡ thành từng mảnh.
Thật vất vả mới đợi đến lúc y ho xong.
Y vừa ho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/on-nhu-nhat-dao-luan-anh-hung/3207016/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.