Hai pho tượng cứng đờ.
Tôi có thể cảm nhận được một ít thay đổi rất nhỏ, từ bầu không khí cho tới toàn thân. Mặt thiêu cháy, lí nhí như muỗi vo ve: “Bị đứt chỉ.”
“Ừ…” Bàn tay cậu vẫn đặt nơi ấy, không cử động cũng không dời đi. Lý Miễn ngẩng đầu nhìn tôi, nhẹ ấn thêm lực, lại lần nữa hôn tôi.
Nhưng lần này khác với lần trước, ngay lập tức cảm nhận được sự xâm chiếm mất kiểm soát, hơi thở cũng rối loạn. Tôi không quen, cơ thể thụ động như bị phong ấn, răng bập vào môi cậu, vô thức né ra sau.
Nhưng bị cậu ghì chặt, không cách nào nhúc nhích.
Càng lúc càng cuống, bàn tay phủ sau lưng đổ đầy mồ hôi khiến thân nhiệt lập tức tăng vọt. Tôi thật sự thở không nổi, đầu óc đặc quánh, không biết muốn đẩy ra hay phải nghênh đón, bỗng lúc này điện thoại trong túi đổ chuông.
Rất vang, bất thình lình cắt đứt mọi thứ.
Chuông đổ một hồi lâu, Lý Miễn mới chịu dừng lại. Cả hai hoảng hốt, nhìn nhau thở dốc, tôi lấy điện thoại từ trong túi xách ra, đợi thêm mấy giây mới bắt máy.
“Tìm tớ làm gì?” Là Lâm Hiếu Thành gọi lại.
“À,” Tôi chậm rãi đứng dậy, quay đầu ngồi bệt xuống sàn, sắp xếp ngôn ngữ, “Cái đó, cậu đang ở đâu vậy?”
“Trong thành phố, thì sao?”
“Với cô Trịnh à?”
“Ừ.”
“Chuyện đó, là thế này, tớ bị nhốt trong hội trường. Cô Trịnh có quen nhân viên ở đây không?” Vừa nói vừa ngước mắt nhìn, Lý Miễn cúi người chống trán, ánh mắt giao nhau, cậu kéo tôi ngồi lên ghế còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/on-lai-chuyen-xua/1092735/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.