Vừa bước vào cửa thì thấy hai hộp giấy đặt ở huyền quan, có vẻ là trái cây, tủ lạnh sắp hết chỗ tới nơi rồi.
Tôi vừa tháo giày vừa hỏi: “Lý Miễn, anh mua trái cây đấy à?”
“… Hả?” Giọng hoang mang, có âm thanh đẩy ghế. Tôi ló người nhìn vào, cửa thư phòng đang đóng, ánh sáng lọt ra qua khe cửa.
“Làm gì thế?” Vừa nói vừa đá rớt giày, cởi túi xách ném sang bên, đi tới đẩy cửa ra.
Anh đứng bên cửa sổ mở rộng, gió lùa vào còn anh cật lực khoát tay xua mùi. Cúi đầu nhìn, trong lon Coca là một điếu thuốc gần như còn nguyên, hình như mới hút.
“Không phải anh nói muốn cai thuốc sao?” Tôi nhìn gió thổi bay vạt áo anh, cau mày khoát tay, “Đóng cửa lại đi, lạnh chết mất.”
“Ừ.” Rất nghe lời.
“Anh lấy thuốc ở đâu đấy?” Tôi sục sạo trên bàn, tìm được một bao thuốc lá, “Thuốc ngoại, đâu ra vậy?”
“Từ Chi Dương cho.”
“Lừa nhau hả, cậu ấy biết anh muốn cai thuốc mà còn cho anh? Tưởng em không quen Từ Chi Dương à, cậu ấy là người không đáng tin vậy thế sao?”
“Cậu ấy đưa thật mà.” Anh sờ cổ, cụp mắt nói, “Cho anh hôm mới về nước, lúc ấy vẫn chưa nói là muốn cai thuốc. Lúc nãy dọn dẹp thì vô tình thấy, lãng phí lại không hay, dù gì cũng là ý tốt của người ta…”
“… Em tịch thu.”
“Ờ.”
Quay người lại, tiện tay cầm luôn lon Coca, vẫn còn hơn nửa. Tôi đưa mắt nhìn, Lý Miễn ôm ngực: “Giật mình nên nhét vào đó, tiếc nửa lon Coca.”
Làm sai còn tỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/on-lai-chuyen-xua/1092733/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.