“…”
“Khương Lộc, các cậu như thế là không được.”
“Làm gì có ai yêu nhau lại kèm thêm một cái đuôi?”
“… Cô giáo đang nhìn cậu kìa.”
“Bảo là bạn gái cũ thì không phải, bảo là bạn, có bạn nào làm như vậy không. Nếu tớ suốt ngày đung đưa trước mặt hai cậu, Lý Miễn có tức chết không? Cậu ta phải đổi góc nhìn mà suy nghĩ chứ.”
“Đừng nói nữa.”
“Có muốn tớ giúp một tay kh…”
Lâm Hiếu Thành đứng sau lưng, chưa kịp nói hết câu thì cô giáo thanh nhạc trẻ tuổi đã bực tức: “Tôi phát hiện tôi đứng trên này nói, có người ở dưới cũng nói, tôi luyện với mấy em mấy ngày, khàn giọng đến nơi rồi!”
Âm vang vang vọng trong phòng tập, thật lâu sau mới hoàn toàn im ắng.
Cô uống nước rồi đặt cốc xuống bàn, tức giận vẫn chưa vơi, khoanh tay nói: “Bạn nam đứng hàng sau, tôi thấy em nói liên tù tì, em lên đây hát một lần đi.”
Lặng ngắt như tờ, không ai dám nhận. Tôi nghiêm mặt bình tĩnh, nghe thấy hơi thở cùng tần số ở sau tai, quả nhiên cũng đang giả ngu.
Nhưng không ngờ khứa này lại đột nhiên hít sâu, cười đáp: “Thưa cô, em hát không hay lắm, không chuẩn tiếng phổ thông.”
“Tôi đã nghe nhiều giọng lai rồi.”
“E hèm.” Lâm Hiếu Thành day trán, nghiêm túc trả lời, “Vậy em xin được hát bài Cố gắng sẽ chiến thắng. Em bắt đầu đây.”
“Dù chẳng thỏa chí cũng xin đừng oán hờn, đừng bận tâm lo sợ trước nguy nan, đừng lưu luyến quá khứ ngày xưa, sao say sưa mỗi ngày…”
Thật là muốn dở bao nhiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/on-lai-chuyen-xua/1092730/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.