Tôi co ro trong phòng đợi đơn sơ, cảm thấy bốn bề lộng gió, hắt xì chảy mũi mấy lần, cuối cùng mất kiên nhẫn hỏi: “Tụi mình tới khách sạn chờ được không?”
“Tớ vẫn chưa đặt phòng, yên tâm, mùa ế khách nhiều phòng trống lắm.” Ngô Thừa Thừa làm vẻ đã tính toán cả rồi, “Tới lúc đó vừa đi dạo vừa so sánh, chọn chỗ tốt ở.”
“... Được rồi.” Ở phòng đợi vắng như chùa bà đanh, chắc cũng chẳng có ai thật. Nhưng tôi đã đợi đến mức mất kiên nhẫn, đứng dậy giậm chân, “Rốt cuộc là chờ ai nữa?”
“A, xe đến rồi kìa.”
Một chiếc xe buýt rẽ vào bãi đậu, theo quán tính lắc mấy cái rồi mới dừng hẳn. Cửa xe mở ra, chàng trai cúi đầu bước xuống.
- --
“Từ Chi Dương!”
Ngô Thừa Thừa đi tới đón: “Trễ quá đấy, có biết bọn tớ đợi lâu lắm rồi không, chết cóng tới nơi rồi.”
“Bị kẹt xe ở đường cao tốc, phải đi đường vòng.” Dừng một lúc, cậu cười nói, “Cậu uốn tóc thế này, chú Ngô có nói gì không?”
“Núi cao hoàng đế xa, bố tớ không quản được tớ đâu.”
Từ Chi Dương gật đầu hùa theo, ánh mắt dừng lại ở tôi, hỏi: “Bị cảm à?”
Bất giác định trả lời, nhưng ép mình nghiêm mặt, nói: “Người đến rồi, giờ đã đi được chưa.”
Đang định quay gót thì khóe mắt chợt bắt được bóng người thấp thoáng trong xe, loạng choạng chạy xuống lao đến bên tường.
Một thoáng vụt qua, là bóng hình thân quen.
Ừm, là Lý Miễn, dưới cái nhìn chăm chú của cả bọn, cậu ta nôn thốc nôn tháo...
Một lúc sau, cậu mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/on-lai-chuyen-xua/1092726/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.