Đầu năm 2000, một nhóm các đô thị mới đã mọc lên ở phía Nam. Và để đáp ứng sự phát triển nhanh chóng, chính phủ bắt đầu giới thiệu nhân tài trên quy mô lớn, và bố mẹ tôi cũng theo làn sóng này xuôi Nam.
Chỉ là họ không ngờ mọi chuyện lại tiến triển thuận lợi đến thế. Chưa đầy một tháng sau, công văn chuyển đến, lãnh đạo nhà trường, đồng nghiệp và bà con lối xóm hay tin, không còn thời gian để do dự, việc chuyển nhà trở thành chuyện ván đã đóng thuyền.
Phải tới lúc đó, tôi mới được biết quả bom tin tức về nhà mình từ Từ Chi Dương, ngay trước cổng trường.
- --
Tôi hớt hải chạy về nhà, mẹ đang đứng bên cửa sổ gọi điện thoại, hiếm khi dùng điện thoại Motorola của bà; bố tôi dùng máy bàn, đối chiếu thẻ điện thoại rồi bắt đầu bấm số, có vẻ là gọi đường dài.
Hai phụ huynh bận tối mặt tối mày, không kịp báo cho tôi biết. Tôi đứng tại chỗ cả buổi, cuối cùng mất kiên nhẫn lớn tiếng chất vấn: “Từ Chi Dương nói chúng ta sắp chuyển nhà!”
Bố mẹ sửng sốt mấy giây, cuối cùng cũng để ý: “Lộc Lộc, con vào phòng làm bài tập trước đi, đợi mẹ nói điện thoại xong đã.”
Rõ ràng người cần thông báo nhất đang đứng trước mặt cơ mà.
Sự chạnh lòng lẫn bất mãn lập tức kéo tới, tôi ném cặp sạch xuống đất cái *phịch*, quay về phòng đóng sầm cửa.
Vừa xoay người thì thấy bốn cái bóng đứng ngoài cửa sổ, đang đợi tin tức từ tôi. Ngô Thừa Thừa lùn nhất, tay nắm lưới chống trộm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/on-lai-chuyen-xua/1092715/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.