Cửa vừa hé mở, hơi ấm trong phòng phất vào mặt.
Đây là lần đầu tiên tôi ghé nhà Từ Chi Dương. Các căn hộ ở khu ký túc xá hộ gia đình chỗ chúng tôi về cơ bản đều giống nhau, nhưng chỉ có mỗi nhà cậu ấy là có vẻ khác: đồ nội thất bằng gỗ đơn giản, ghế sofa vải lanh màu be, rèm cửa và thảm cùng màu, tất cả đều có tông màu sáng.
Miêu tả thế nào nhỉ. Vào những năm hồi ấy, có hai phong cách chính trên thị trường trang trí nhà cửa, một là phong cách tươi tắn vui vẻ, đại diện tiêu biểu như: rèm hoa, kính hoa, lồng hoa, vân vân.
Phong cách còn lại là phong cách kiểu ông chủ, đại đại diện tiêu biểu như: ghế sofa bằng da bóng lộn cùng bàn cà phê lớn.
Nhưng nhà Từ Chi Dương quá “thoát tục”, hồi ấy thiếu thốn từ ngữ, chỉ nghĩ ra được hai chữ: rất Tây.
Tôi và Lý Miễn đùn đẩy nhau trước cửa, vừa cởi giày vừa dáo dác ngó vào trong, bất chợt cảm thấy có người vỗ nhẹ vào mũ.
Là Từ Chi Dương, cậu cười rất tươi: “Chúc mừng năm mới Lộc Lộc.”
Trong tất cả đám bạn cùng trang lứa, chỉ mỗi cậu gọi tôi như vậy, có cảm giác thân thiết tự nhiên. Thế là tôi cũng hì hì đáp: “Chúc mừng năm mới.”
Vừa dứt lời, Lý Miễn đang thay giày chợt đứng dậy, mũ áo khoác đập thẳng vào mặt tôi, sợi lông phất qua trán, có cảm giác giống chổi lông gà.
Không né kịp, tôi nhăn mặt nhíu mày hét lên: “Cậu làm gì thế hả Lý Miễn! Nhẹ nhàng chút được không!”
Cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/on-lai-chuyen-xua/1092703/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.