Edit: nynuvola
Đó là một ngôi nhà nhỏ được bao quanh bởi hoa tử đằng, khắp xung quanh căn nhà gỗ đều là thảm hoa trải dài.
Bên bệ cửa sổ cũng vấn vít nhành hoa, vào ban ngày khi ánh mặt trời chiếu rọi, nó sẽ từ từ xuyên thấu vào.
Không quá chói chang cũng không tạo cảm giác u ám.
"Uống...... Uống......"
Lucas chống thành giường qùy ngồi trên mặt đất, hô hấp nặng nề, cổ và cánh tay đều nổi đầy gân xanh, ánh mắt hắn hỗn loạn, tay chân run rẩy.
Ngay từ đầu hắn đã bị tiêm thuốc mềm xương, vì vậy không có cách nào sử dụng tinh thần lực hoặc cơ thể để tấn công Lạc Nhiễm.
"Thượng tướng đừng sợ, đừng sợ." Lạc Nhiễm lập tức ngồi xuống ôm lấy hắn từ đằng sau, tin tức tố của hai người thoáng chốc giao hòa.
"Thượng tướng đừng sợ......"
Lúc y nói, giọng cũng run hẳn đi.
Y không biết Lucas nhìn thấy gì, trong đầu nghĩ gì, những thứ đó quá xa vời lạ lẫm với y.
Lucas cúi đầu, lẩm bẩm trong miệng những lời không rõ ràng.
"Ừ, ừ." Lạc Nhiễm kéo người lên giường.
"Lửa." Lucas thấp giọng hỏi: "Có thấy nó không?"
Lạc Nhiễm ngơ ngác quan sát hắn.
Gì cơ?
Đoạn y nhẹ nhàng kéo chăn đắp cho hắn: "Thượng tướng, ngài ngủ đi."
......
......
Vào ban đêm, ánh trăng cũng sẽ len lỏi giữa rừng tử đằng, làn gió đêm thổi bay dàn dây leo rũ xuống cùng mấy cánh hoa lạc loài.
Lucas yên tĩnh ngồi trên cầu thang, sân vườn lúc này chẳng có thứ nào khác ngoài đồng hoa màu tím.
"Thượng tướng ăn thử cái này xem, ngon lắm." Lạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/omega-gia-lam-nam-thu-ky-beta-cho-thuong-tuong-tho-bao/1077380/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.