Diệp Tư Viễn cũng nhịn không nổi nữa, anh cúi đầu hôn da hõm vai Trần Kết, cau mày trả lời: "Tiểu Kết, anh đang ở nơi này."
Trần Kết đột nhiên lao người tới, cô ôm chặt thân thể Diệp Tư Viễn, chặt đến nỗi làm cho anh hít thở không thông. Đầu của cô dựa vào lồng ngực của anh, trong miệng càng không ngừng nói: "Không, không, anh đi rồi, anh không ở nơi này, không ở nơi này."
"Anh đang ở nơi này. Tiểu Kết, anh đang ở nơi này."
Tay Trần Kết di chuyển, cô vẫn nhắm mắt như cũ, tay ở thắt lưng Diệp Tư Viễn bắt đầu sờ từ sườn, sờ tới ngực, cuối cùng chạm đến phần còn lại của cánh tay đã bị cụt của anh.
Trần Kết nắm chặt phần còn lại cánh tay bị cụt của anh, tiếp không biết nặng nhẹ nhéo một cái. Mặc dù Diệp Tư Viễn đã cụt 17 năm, nhưng nơi xương gảy vẫn không nhịn được cô hành hạ như vậy, anh đau đến cắn răng nhíu mày lại, liều mạng nhẫn nhịn mới không có kêu thành tiếng.
Trong miệng Trần Kết vẫn lầm bầm không ngừng, huyên thuyên làm Diệp Tư Viễn nghe không rõ cô đang nói cái gì.
Anh cẩn thận phân biệt, mới nghe rõ cô lăn qua lộn lại đang nói chính là mấy từ đơn tiếng Anh: Sweet, Heart, For¬ev¬er, For¬ev¬er, For¬ev¬er. . . . . .
Diệp Tư Viễn chống trán lên trán Trần Kết, nước mắt của anh rơi xuống, thấm ướt áo gối bên má.
Trần Kết đột nhiên kêu to lên: "Diệp Tư Viễn! Diệp Tư Viễn! Diệp Tư Viễn!"
"Sao thế? Tiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/om-em-di-diep-tu-vien/1882896/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.