Tôi không dám nói gìvới Diệp Tư Viễn, ngày mồng một tháng năm anh phải về nhà. Tiệc đại thọ75 tuổi của bà Diệp, Diệp Tư Viễn bảo tôi cùng đi nhưng tôi không đồng ý bởi vì tôi không muốn nhìn thấy Diệp Tư Hòa. Đối với việc tôi khôngđồng ý thì Diệp Tư Viễn có chút thất vọng, tôi liền nói với anh là vẫnchưa quen với loại tụ hội gia tộc này, anh nghĩ nghĩ rồi cũng không nóigì nữa.
Mấy ngày không có anh tôi suy nghĩ rất nhiều cảm thấyđược mình có chút không trâu bắt chó đi cày xen vào việc của người khác, thầm nghĩ chờ anh trở về liền nói thật với anh, nói cho anh biết DiệpTư Hòa tới tìm tôi và nói những gì với tôi, việc này bị tôi kìm néntrong lòng rất là khó chịu, tôi chỉ muốn coi nó như một nhiệm vụ mauchóng hoàn thành cho xong.
Ngày mồng một tháng năm được nghỉ, khi đó tôi nhận lời tới chỗ Ứng Hạc Minh chụp ảnh thì nhận được điện thoạicủa Trần Dạ gọi tới làm tôi có chút ngoài ý muốn, bình thường đều là tôi gọi về nhà, tiểu ngu ngốc rất ít khi chủ động gọi điện cho tôi mà bâygiờ nó lại ấp u ấp úng trong điện thoại nghe giống như có tâm sự, cảmxúc rất suy sụp.
"Tiểu Dạ, xảy ra chuyện gì rồi hả?" Tôi bắt đầu hỏinó, tôi hiểu nó rất rõ, nó gọi điện cho tôi nhất định là phải có chuyệntương đối lớn.
Không nghĩ tới nghe được giọng nói nhẹ nhàng củatôi thì tiểu ngu ngốc lại khóc lớn, ban đầu thút tha thút thít trongđiện thoại sau đó dần dần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/om-em-di-diep-tu-vien/1882860/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.