Tôi nhìn khắp bốnphía, phát hiện đây là một gian phòng vừa lớn lại vừa đẹp, nội thấttrong phòng đều là gỗ thô, có vẻ nặng nề nhưng rất tinh xảo, bệ cửa sổcó rất nhiều cây, phòng khách còn có một bể cá thủy tinh thật to.
Diệp Tư Viễn nhìn tôi đang tò mò quan sát, nói: "Những hoa cỏ này đều là do ông nội anh trồng, từ trước đến giờ ông luôn thích những thứ này, cácũng là bảo bối của ông, Tiểu Kết, anh dẫn em đến chào bọn họ."
Tôi ngoan ngoãn đi theo anh vào trong, đi qua lối đi nhỏ, chúng tôi đến một phòng kính đầy ánh mặt trời, nơi này có nhiều cây cối giống như mộtrừng rậm nhỏ. Một người đang đưa lưng về phía chúng tôi tưới nước, mộtngười ngồi ở ghế mây đùa với một con chó nhỏ.
"Ông nội, bà nội."Diệp Tư Viễn gọi bọn họ, ông Diệp xoay đầu lại, thân hình ông cao lớn,tóc hơi bạc, thoạt nhìn là người rất hiền lành, nhìn thấy Diệp Tư Viễnlập tức cười đến mặt mũi nhăn nheo nở hoa: "Tiểu Viễn! Cháu tới rồi."
"Tiểu Viễn." Bà Diệp đứng lên đi tới bên cạnh chúng tôi, con chó nhỏ cũng đitheo, chạy lòng vòng bên chân Diệp Tư Viễn, còn cọ cọ vào ống quần củaanh.
Bà Diệp lưng hơi gù, nhưng mặt mũi vẫn còn rất tốt, tóc vẫn còn đen, nhìn tôi bà tò mò nháy nháy mắt, hỏi: "Vị này là?"
"Bà nội, đây là bạn gái con, Trần Kết."
"A! Tiểu Viễn, cháu có bạn gái rồi sao!" Bà Diệp đột nhiên vui vẻ nắm taytôi kéo qua nói với ông Diệp, "Aizzz, ông xem,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/om-em-di-diep-tu-vien/1882849/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.