Sau khi hai mẹ con Ngọc Nhã rời đi, nhà ăn lại trở nên yên tĩnh, ai nên ăn tì ăn , ai nên uống thì uống, ăn uống xong thì đi.
Mấy anh nhìn mẹ con các nàng có chút xấu hổ, con các anh bị sỉ nhục, mẹ của con anh cũng bị sỉ nhục vậy mà các anh lại đứng yên không làm gì.
-Thiên Di, bọn anh xin lỗi.
-Không liên quan đến các anh.
-Bảobối, baba xin lỗi các con nhé.
Các bé thấy baba xin lỗi các bé thì vùi đầu vàolòng baba oa oa khóc. Các bé cứ tưởng baba nghe lời bà thím kia sẽ không thích mẹ các bé, rồi cũng không thích các bé nữa,thếthì các bé sẽ trở thành những dứa trẻ không có cha.
Yên Ly và tiểu Nghị thấy anh chị khóc thì cũng òa khóc,thếlà một lũ trẻ con òa khóc thành một đoàn. Vân Yên vội vàng dỗ tiểu Nghị, còn cô bé Yên Ly được nàng ôm vàolòng vỗ về. không cần một từ ngữ, chỉ cần những cử chỉ nhẹ nhàng của nàng mà cô bé đã nín khóc.
Cô bé biết anh tiểu Nghị là con của dì Vân Yên nhưng cũng gọi dì xinh đẹp là mẹ. bé cũng muốn được gọi bé là mẹ nhưng lại không dám. Như nhìn thấy suy nghĩ trong đôi mắt ngập đầy nước của cô bé ấy, nàng nhẹ nhàng vuốt mái tóc của cô bé và nói:
-Con cũng có thể gọi ta là mẹ.
-Thật ạ?
Nàng gật đầu xác nhận. cô bé dùng đôi tay bé nhỏ của mình ôm lấy cô nàng kêu nức nở:
“mẹ” “mẹ”
Các anh nhìn thấy cử động của nàng thì có một chút gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/om-bao-bao-choi-dua-mat-the/1533734/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.