Ra khỏi cửa chính do quân đội hùng hậu gác, tất cả mọi người đều xốc lại tinh thần. Hiện tại bọn họ có thể chân chính đối mặt người biến dị, tùy thời đều có nguy hiểm bỏ mạng.
Có điều đoàn người cũng không trì hoãn thời gian quá nhiều, có đôi khi gặp phải người biến dị chặn đường cũng đều lái xe đi vòng qua, sẽ không xung đột.
Cũng may bọn họ luôn có vận khí tốt không gặp phải người tiến hóa, cho nên đại khái bốn giờ chiều bọn họ đã tới xưởng gia công thực phẩm kia.
Xưởng này không quá lớn, đồ gia công lại làm cho người ta rất vui mừng, đây là nơi gia công các loại thịt khô thịt ruốc, máy móc đã ngừng, nguyên liệu cũng chứa đựng trong tủ lạnh bên cạnh, mà đồ đã gia công xong chưa đóng gói, đặt ở trong tủ hàng hóa.
Tào Thượng cùng Lưu Hải chạy đi tìm xem có kho hàng hay không, những người khác thì lấy bao ra bắt đầu chứa đồ.
“Chúng ta cố gắng mang đi nhiều một chút, những đồ này dự trữ rất tiện, trừ đồ phải nộp lên trên, còn lại một phần tư có thể để làm lương thực dự trữ cho chúng ta.” Lạc Hương rất vui vẻ đem toàn bộ hàng hóa vào bao, bộ dáng đó chỉ hận không thể lại mọc dài ra thêm hai bàn tay.
“Hương Hương, bây giờ chỉ có người thay đổi, không phải toàn bộ ruộng đất hoang mạc hóa, nơi chế biến đồ ăn hiện tại có chút khan hiếm, tương lai ổn định lại thì sẽ không còn việc gì.” Viên Gia Bùi buồn cười nhìn cô gái bận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oc-dao-noi-kho-can/181428/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.