“Hương Hương, lại làm sao vậy?” Lam Ba có chút nghi hoặc. Kỳ thật bọn họ đại khái đều có chút hiểu biết, cô gái Hương Hương này có chút kiến thức, trên đường nếu phải không cô ấy dạy mọi người thu thập vật tư, đại khái sau khi bọn họ trở về nơi này một đồ cũng sẽ không còn, hiện tại có thể mang mấy gói thức ăn to trở về cũng coi như có thu hoạch.
“Chúng ta bây giờ tốt nhất thừa dịp trời chưa tối đi ra ngoài thăm dò tìm kiếm, hiện tại chiếu trên TV đều là trấn an dân chúng, không dùng được. Hơn nữa đồ ăn nơi này không dự trữ đủ, đi ra ngoài có lẽ có thể thử chút vận may tìm được đồ ăn mang về. Bất luận là thịt hay là rau dưa đều thiếu hụt, chúng ta chỉ ăn gạo và mì thì không sao, nhưng người già không như vậy. Bác trai bác gái còn cả ông bà cũng cần phải có dinh dưỡng. Hiện tại biến dị mới phát sinh không lâu, nguy hiểm là có, nhưng vật tư cũng không phải quá khó tìm.” Lạc Hương cẩn thận phân tích, cô từ cửa sổ phòng ngủ phát hiện có không ít người đều đi ra ngoài hoạt động, mà giữ gìn trật tự bây giờ là cảnh sát, mà không phải vũ cảnh buổi sáng, nhìn mọi người đi ra cũng không bị ngăn cản. Cô đã động tâm tư.
Lưu Hải hất tóc mình tỏ vẻ: “Chính xác. Chúng ta không thể ngồi ở trong nhà chờ người ta tới cứu.”
Lam Ba cũng gật gật đầu.
Bọn họ đều đồng ý, những người còn lại cũng không có ý kiến.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oc-dao-noi-kho-can/181422/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.