“Ai, đừng có chạy lung tung.” Lạc Hương vội vàng thu búp bê loạn thất bát tao trong phòng lại. Mà một viên thịt nhỏ trắng như tuyết lăn qua: “Mẹ mẹ, vừa rồi chú Đại Lang cướp xâu thịt của con đi rồi.”
Trác Hiên vẫn luôn lẳng lặng đứng ở ngoài phòng, nơi này là đài nguyên. Đất trời rộng lớn, vô biên vô hạn, trời đất đều yên ắng, rất thích hợp để cảm ngộ. Sau khi anh luyện võ xong, đang lẳng lặng cảm ngộ thiên địa. Thế nhưng lúc này lại bị chính con trai cắt đứt.
Mặt giãn ra: “Đồ của mình tự mình cướp về.”
Viên thịt nhỏ nhăn mặt lại, đầu cúi trở về phòng nhỏ của mình, ở trong này uống nước trái cây, ăn chút bánh bích quy, mới bù lại tâm hồn bé nhỏ bị thương của chính mình.
—————————— Góc nhìn thay đổi phân cách tuyến ——————————
Mình tên Trác Vọng, nhà ở đài nguyên, gần đây trừ cỏ rêu thấp lùn cùng cỏ nhỏ, nhìn không thấy vật ly kỳ cổ quái gì. Có đôi khi sẽ có vài chú chim bay tới, lại chỉ dừng có một lát thôi.
Trong nhà trừ cha và mẹ, còn có chú Đại Lang đáng ghét nhất và chú Sở Ninh mình thích nhất, nhưng chú Sở Ninh thích gọi mình là Vượng Vượng, nhũ danh này quá quê mùa rồi.
Loading...
Chú Đại Lang và chú Sở Ninh thường xuyên đi ra ngoài ba năm ngày, nghe mẹ kể hai người bọn họ phải đến thế giới hai người cần qua. Nhưng cha lại cho ra đáp án không giống vậy, nói hai người bọn họ đi biển săn bắn. Biển là cái dạng gì mẹ từng nói qua,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oc-dao-noi-kho-can/1527627/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.