Lạc Hương nhìn Trác Hiên, Trác Hiên cũng nhìn Lạc Hương.
Không phải là cái nhìn thâm tình chăm chú, đưa tình không cần nói gì, mà là hai người đều đang do dự, nên trả thù thế nào. Nhìn cái dạng này của Thẩm Nhan, cô ta sống cũng không tốt, giết cô ta ngược lại là tiện nghi cho cô ta.
Lạc Hương không muốn cái gì cũng không làm, chỉ dựa vào ông trời để báo thù, cho dù không dày vò cô ta một chút, cũng muốn tự mình châm thêm lửa.
Vì thế cô lôi kéo Trác Hiên xuống xe.
Trừ những người vây xem, còn có hai người đàn ông. Lạc Hương nghe xong cả buổi, mới từ miệng người khác biết được sự tình. Không thể không nói, Lạc Hương thật sự cảm thấy, Thẩm Nhan này nếu có vận khí tốt hơn một chút, lại thông minh thêm một chút, thì thật sự có tư cách làm kiêu cơ(1). Tâm ngoan thủ lạt, không cần thanh danh, hiểu được dùng lợi ích gì để hấp dẫn người khác, cũng bỏ được thứ mà những người phụ nữ khác để ý. Đáng tiếc cô ta chỉ là thường ngày bị chiều hư, cho nên từ cục diện có lợi lúc đầu mới có thể biến thành thế này.
Lạc Hương quyết định lần này lại châm thêm lửa.
Đối với một người ghen tị đến mức muốn giết chết cô mà nói, cái gì có thể trả thù cô ta tốt nhất? Đương nhiên là sống tốt hơn cô ta.
Loading...
Lạc Hương nghênh ngang kéo Trác Hiên đi tới trước mặt Thẩm Nhan đang khóc thê thảm, trước đó còn nhìn nhìn lại Trác Hiên.
Lạc Hương là một người ‘mù màu’,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oc-dao-noi-kho-can/1527615/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.