Sau khi hai người uống chút rượu, Lạc Hương không biết Trác Hiên có bị cồn ảnh hưởng không, nhưng chính mình thì lại mơ mơ màng màng, không rõ ràng. Có lẽ anh nội khí lâu dài, những thứ rượu này với anh mà nói, hẳn đều vô dụng.
Phòng tân hôn trừ việc được Lạc Hương thay đổi đồ dùng mới, thật ra không tốn nhiều tâm tư, dù sao cũng không phải vĩnh viễn ở lại. Căn phòng này khơi gợi lên quyết tâm muốn tìm nơi định cư của Trác Hiên, có điều phải đợi một thời gian, hiện tại anh cũng không biết rõ tình huống, không thể quyết định lung tung.
Lột sạch người trong lòng, Trác Hiên nhìn làn da đỏ rực của cô rồi nghĩ, sau này thường xuyên cho Hương Hương uống chút rượu, đối với thân thể mới có lợi.
Trác Hiên tuy làm núi băng hai mươi tám năm, nhưng không có nghĩa cái gì cũng không hiểu. Chỉ là việc luyện võ đã phí không ít tinh lực của anh, nên bình thường không có tâm tư đó. Hiện tại ấy à, vợ mình đã ở trong lòng ngực mình rồi, còn không động tâm nữa thì không phải là núi băng, mà là người đá.
Ôm người lên giường, người trong lòng lại không an phận, quay tới quay lui không nói, còn thích cọ người chui vào trong lòng mình, lửa vốn đã vượng, lần này đã hoàn toàn hừng hực thiêu đốt.
Môi cùng môi dán chặt vào nhau, khiến hơi thở ướt át, đôi bàn tay hàng năm luyện võ có vết chai mỏng di chuyển, dường như đang tìm kiếm thung lũng bí mật. Hai mắt Hương Hương mê mang, dần dần nhiễm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oc-dao-noi-kho-can/1527608/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.