Hai người rời khỏi khu rừng lại không tốn bao nhiêu thời gian, bởi vì trở về theo đường cũ, cho nên tiết kiệm thời gian mở đường.
Mặc dù hai người đi ở trong rừng, kỳ thật trừ việc đi bộ chịu chút khổ, cái gọi là màn trời chiếu đất lại không được nếm đến.
Ban đầu Trác Hiên không muốn vào không gian nghỉ ngơi, nhưng Lạc Hương lại không chịu được. Làn da của Lạc Hương bị dính phải chướng khí trong rừng, kết quả nổi lên không ít nốt mẩn, Trác Hiên đau lòng, đương nhiên chỉ có thể theo Lạc Hương vào trong không gian.
Chờ hai người đi ra khỏi rừng, ngồi vào trong xe, Lạc Hương nhẹ nhàng thở ra một hơi thật lớn.
Cô định cố gắng thu thập nhiều xăng nhất có thể, những ngày không xe dựa vào chân của mình đi đường thật sự quá hành hạ người rồi. Việc mình tập chạy vào ngày thường với việc bị buộc dựa vào hai chân đi đường chính là hai chuyện khác nhau.
Bọn họ thay người không đổi xe chạy tới Bắc Kinh, kỳ thật Lạc Hương không gấp gáp đến vậy, nhưng Trác Hiên dường như vẫn có chút nóng vội, dù không biết là gấp vì chuyện gì, nhưng Lạc Hương đối với việc gấp rút lên đường cũng không có ý kiến.
“Phía trước chính là Tế Nam, chúng ta cần dừng lại chỉnh đốn không?” Lạc Hương hỏi Trác Hiên, ngày hôm qua anh lái xe gần hai mươi giờ, có chút mệt mỏi, đang ở trên ghế lái phụ nghỉ ngơi. “Em đã nói với anh mà, để anh vào không gian nghỉ ngơi, sao lại không nghe chứ.” Lạc Hương có chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oc-dao-noi-kho-can/1527605/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.