Lạc Hương vốn muốn thừa dịp mấy ngày này nghỉ ngơi, đem tiểu thuyết vốn chưa xem hết đọc thêm một ít, lại tìm vài tận thế văn, để cảm thụ hoàn toàn những tuyệt vọng phản bội vân vân, rèn luyện năng lực thừa nhận tâm lý của mình thật mạnh. Lại không ngờ phải đi luyện võ.
Có điều, ngẫm lại bộ dạng mình ở trước con báo nhỏ biến dị hoàn toàn không có năng lực chống cự, Lạc Hương suy sụp. Nhưng mà, cô quyết định buổi tối hôm nay nói một chút về chuyện không gian với Trác Hiên, ngày hôm qua bởi vì vẻ mặt anh không đúng lắm, nên cô không dám nói. Vậy thì hiện tại mình có thể vào trong không gian, đúng không? Không cần sợ bị phát hiện nữa.
Lúc Lạc Hương quyết định đem bí mật này chia sẻ với Trác Hiên, tâm tình của cô rất phức tạp. Cũng không phải không tín nhiệm, không biết vì sao, độ tin tưởng của cô đối với Trác Hiên rất cao, mà là thoải mái và không cam lòng. Thoải mái là bởi vì sức nặng của bí mật này đã có người chia sẻ cùng mình, còn không cam lòng… cô không biết là nguyên nhân gì mới dẫn đến loại tâm tình này, phỏng đoán có lẽ là không cam lòng bản thân dễ dàng đem bí mật quan trọng như vậy chia sẻ với anh, trên một mức độ nhất định có cảm giác xấu hổ vì bị nhìn thấu.
Tiến vào không gian, đầu tiên là thu hoạch những cây trồng đã trưởng thành, tiếp tục gieo xuống ít giống, công việc này mấy năm gần đây đã làm rất quen rồi.
Sau đó lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oc-dao-noi-kho-can/1527599/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.