Lạc Hương lên trên xe, thu lại viên huyết tinh của người biến dị mà Trác Hiên đặt ở trước xe vào.
Trác Hiên hiện tại đã hoàn toàn khôi phục, nhìn cô lại thu đồ vào như thu bảo bối, rốt cục hỏi: “Lấy thứ này để làm gì?”
Lạc Hương kì quái: “A? Anh không biết? Tôi thấy anh chất một đống ở trong sân, còn tưởng rằng anh có biết chứ.”
Trác Hiên trầm mặc, anh có một thói quen rất không tốt, bất luận là đánh với ai xong, anh sẽ luôn mang chút chiến lợi phẩm trở về. Tỷ như huyết tinh của người biến dị tiến hóa, hạch não của động vật biến dị, thậm chí hạch não của người dị năng nhân loại, đều là như vậy. Quan trọng nhất là, chiến lợi phẩm của người khác đều thích để chỗ tốt, còn anh thì cứ mang về là được, tùy tiện để nơi nào đó thôi.
Có điều loại chuyện này, Trác Hiên chắc chắn sẽ không nói.
Cũng may Lạc Hương đã quen với sự trầm mặc của Trác Hiên, cũng không thèm để ý Trác Hiên có trả lời hay không. Cô nói tiếp: “Kỳ thật tôi cũng không biết, chỉ là trực giác nói với tôi nó hẳn rất hữu dụng. Cho nên, thu lại cũng không có hại.”
Trác Hiên tiếp tục trầm mặc. Lần này anh hoàn toàn không nói gì.
Tiểu Điện cảm giác mình bôn ba mệt nhọc, cần gấp thịt nướng để an ủi, từ trên vai Trác Hiên đi xuống, cọ vào trong lòng Lạc Hương.
Thấy Tiểu Điện lấy lòng đem hạt giống cà phê mà bản thân không biết tìm được ở nơi nào ra như hiến vật quý, Lạc Hương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oc-dao-noi-kho-can/1527597/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.