Trong phòng không có đồ vật gì, chỉ có một giường gỗ, một tủ sách, mấy cái ghế. Thậm chí không có đồ gì có thể thể hiện ra hơi thở thời đại này, giống như cổ đại mà chỉ có ở trên TV mới có thể nhìn thấy.
Lạc Hương ngồi ở trên giường, chân của cô đã được nắn lại xương rồi băng bó, nhưng bây giờ vẫn có chút đau. Một ý nghĩ chợt loé lên, một chậu nước xuất hiện ở trước giường, linh tuyền trong không gian là thuốc trị thương rất tốt, để bản thân chịu ít đau, Lạc Hương cảm thấy vẫn nên ngâm chân thì hơn.
Chờ Lạc Hương tháo bỏ băng, ngâm chân xong, Trác Hiên cũng đã trở lại. Anh vác theo một thứ trở về, Lạc Hương không thấy rõ đó là cái gì.
“Trác Hiên, đó là cái gì?” Lạc Hương mở cửa sổ ra, ngồi ở trên giường nói chuyện với vị ít nói nuôi người tạm thời này.
“Heo biến dị.” Dao găm trên tay anh lột da rất nhanh, chia tách, lóc xương: “Thứ này có thể ăn.” Dừng một chút: “Chỉ là hương vị không tốt.”
Lạc Hương kinh hãi: “A, theo lý thuyết hiện tại hẳn vẫn còn có các loại đồ thịt tươi lạnh chứ, cho dù không còn cũng sẽ có thức ăn khác mà. Ăn thứ này quá nguy hiểm.”
Trác Hiên cũng không lập tức trả lời, mà ở trong sân bắc bếp than —— Lạc Hương đã hoàn toàn bình tĩnh —— bắt đầu nấu cơm trưa. Nước sôi, bỏ thịt vào, thêm chút muối, chín rồi, vớt ra.
Lạc Hương nhìn chén đĩa trước mắt đựng nước luộc thịt, đầu óc chỉ có một ý niệm, đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oc-dao-noi-kho-can/1527588/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.