- Dương Tịnh, tôi, thật lòng yêu em.
_________
Cuộc họp báo ngày 5 tháng 10 mở ra, trong sự chung vui của các cánh nhà báo, sự có mặt của 2 bên gia đình là Dương Tịnh - bị ép đi và Triệu Tôn - người ép đi, trong đó có mẹ Dương Tịnh, ông nội Dĩ. Ông ngoại Ngô vì bệnh nặng mà không đến được, đành phải ở nhà xem ti-vi trực tiếp.
Sự kiện trọng đại này được Tuấn quay phim lại.
“Chuyện lần này là sao thưa Tổng giám đốc? Chẳng lẽ anh thật sự...phản bội Ngô tiểu thư đây?” Một tay săn tin đứng lên nói trước, Triệu Tôn mỉm cười, không ngần ngại nắm tay Dương Tịnh - mặt cô nàng xám ngoét lại, cười:
- Tôi không phản bội cô ấy.
Dương Tịnh thật sự toát mồ hôi.
“Vậy anh giải thích làm sao với bức ảnh vào quán bar ạ?”
Triệu Tôn mỉm cười, lắc đầu, lấy từ trong túi áo ra chiếc máy ghi âm, Dương Tịnh có cảm giác không lành rồi, tới khi Triệu Tôn lại nở nụ cười quái đản nhìn cô, thì cô mới ngộ nhận ra được điều gì đó rất tồi tệ sắp xảy ra:
- Tôi làm, là để Dương Tịnh thú nhận với tôi.
Nói xong, cư nhiên, bật máy ghi âm, còn kề gần loa cho cả 1 căn phòng nghe thấy. Dương Tịnh mặt không thể nào ngu hơn, mẹ cô thì che miệng như xúc động lắm, cả ông nội Ngô nghe xong liền đứng phắt dậy nhún nhảy khiến y tá hét inh ỏi gọi tên bác sĩ, Luật cũng có mặt, nhưng kì lạ, nghe xong, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oan-gia-tuyet-thuc/2881300/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.