“Tôn, tôi cũng...ưm...tôi yêu anh.”
“Tôn, tôi cũng...ưm...tôi yêu anh.”
“Tôn, tôi cũng...ưm...tôi yêu anh.”
- Hahaha... - Triệu Tôn ngẩng mặt lên trời cười hí hửng, vui đến không ngậm miệng được, anh cứ bật đi bật lại đoạn ghi âm, nghe âm thanh của cô, cảm giác thiệt sảng khoái....rất sảng khoái.
Bây giờ anh đang ở công ty, bao nhiêu người đi ngang phòng Tổng giám đốc đều thấy cảnh tượng anh ngửa mặt lên trời mà cười vui vẻ, tưởng rằng bài báo hôm nay làm anh điên rồi, nhưng thực chất chuyện sau đó còn kinh khủng hơn nữa.
Báo ghi là: “Tổng giám đốc Dĩ thị vào quán bar.” trên báo còn có hình chụp anh hút thuốc giữa 1 đống con gái. Lúc đó anh về nhà chính thay đồ chuẩn bị đi làm. Ông nội anh chịu không nổi, mới tới tận phòng anh mà gào lên:
- Thằng trời đánh! Mày muốn làm ông mày tức chết phải không?!
Chưa kịp nói gì thì thấy Triệu Tôn kéo ông lão vào trong phòng, mặt anh đính luôn nụ cười trên đó, thật làm người ta muốn tát chả 1 cái cho tỉnh người. Anh tua đoạn ghi âm tới khúc gay cấn mà anh đã cắt dán rất cẩn thận, bật lên cho ông nghe. Không ngờ sau khi nghe xong, mặt ông Dĩ cũng như mặt thằng cháu trời đánh, tâm tình hết sức vui vẻ, còn tự nguyện bước ra ngoài mà chúc anh 1 buổi sáng tốt lành.
Triệu Tôn cũng tính toán hết rồi, bây giờ trước mặt cô không cần giả oan gia nữa, trực tiếp tấn công. Dương Tịnh đã có trái tim của anh và ngược lại, vậy thì dại gì không thử 1
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oan-gia-tuyet-thuc/25511/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.