Lần đầu tiên Triệu Tôn gặp Dương Tịnh, không phải ở 1 bữa tiệc, không phải ở 1 căn phòng, không phải cẩu huyết giống như mấy truyện ngôn tình thêm thắt lãng mạng. Mà là ở công viên. Lần thứ 2 mới gặp ở khu phố X. Và lần thứ 3 là bữa xem mặt định đoạt kết hôn. Không nói chắc không ai biết, Triệu Tôn lần đầu tiên gặp Dương Tịnh đã ghi nhớ khuôn mặt vóc dáng cô. Lần thứ 2 gặp đã có cảm tình. Lần thứ 3 thì khỏi nói, chính thức trao nửa đời còn lại cho cô.
Nhưng Dương Tịnh hiển nhiên không quan tâm, cũng chả thèm nhớ 3 lần đó. Cô đã định trước là...lần đầu tiên thấy anh, cô ước mong mình gặp tai nạn xe chết ngay lập tức cho khỏe người.
Sau mấy tháng ở bên nhau, cái gì định thì cũng định, mà loi nhoi đẻ ra 1 thứ gọi là tình cảm.
Lần đầu tiên gặp nhau, cô rất...e hèm, nếu phải gọi...thì là 2 chữ: “Máu chó”
Lần đầu gặp Triệu Tôn, Dương Tịnh mặc 1 bộ váy, đang ngồi chơi dung dăng dung dẻ mua đồ cùng người yêu - e hèm...tên đó đã chia tay lâu rồi, vả lại...chỉ có cô xem hắn là người yêu. Cô hết sức vui vẻ đến mức vơ vẩy cái túi xách lung tung, khóe môi dâng tới tận mang tai. Không ngờ Triệu Tôn biết cái định ước này, đã đi đến gặp cô qua tấm ảnh, biết cô hôm nay vi diệu đi đâu đó với thằng con trai nào đó mà tới giờ anh vẫn hận không giết hắn được, vô tình đi ngược hướng với cô, bị tống nguyên cái túi xách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oan-gia-tuyet-thuc/25509/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.