- Cháu yêu dấu à.
Giọng ông nội của Triệu Tôn vang lên, chuẩn bị ve vuốt lỗ tai của những gã có tinh thần rắn như thép. Anh chễm chệ trên ghế, và hai vai như đang cố gắng chống chấn động bầu trời, anh mím môi, toát mồ hôi hột.
- Cháu nghĩ làm sao mà cháu dám động vào con gái duy nhất của nhà họ Ngô vậy!?
Ông hét lên, tra tấn anh bằng đòn khẩu roi, vừa lấy tay đập xuống bàn thị uy. Đúng, con gái duy nhất của nhà họ Ngô, đâu ai khác là Ngô Dương Tịnh, cô nàng không biết trời cao đất dày là gì.
- Ông à, nhưng con nhỏ đó...
- Im ngay! - ông ấy nhét cái quạt đang cầm vào mồm anh, nổi sung thiên - Cháu nghĩ sao mà dám gọi con bé là “con nhỏ đó” vậy!? Hả?! - ông siết lấy cổ thằng chả.
Mặt thằng chả tái xanh tái đỏ lên, bắt đầu cảm thấy nghẹt thì thằng chả mới thì thầm:
- Nghẹt...Nghẹt...
Ông nội kungfu cao thượng, mà tại thương thằng cháu đức tôn nên mới thả ra chứ bình thường là ông cho gãy cổ rồi. Móc ra bao nhiêu là tấm hình chụp lúc Triệu Tôn cầu hôn Dương Tịnh (xem lại
- Ông không biết cháu nghĩ cái giống gì mà đi cầu hôn người ta với cái bó hoa tầm thường rẻ mạt như vậy!? Đáng lẽ phải rắc vàng vào đó chứ! Hay là cháu tiếc tiền? Trời ơi là trời, rồi bồi thêm cái miệng thúi hẻo của cháu nữa!
- Nhưng đúng mà, Ay da! - tức thì anh bị ông dùng quạt phát thẳng vào đầu.
- Có ai tỏ tình mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oan-gia-tuyet-thuc/25499/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.