Đôi mắt khép lâu rồi dần dần mở ra, nó khẽ nheo mắt lại khi thấy ánh đèn của căn phòng bệnh viện. Cô giật mình nhưng nghĩ lại
-Mẹ mình mất rồi- Cô cười khổ rồi lại nhớ đến thứ gì đó. Cô khẽ gọi tên- Triệu Giã- Giọng cô bắt đầu to lên- Triệu Giã
Kiều An đang gục ngủ bên cạnh bừng tỉnh
-Điện chúa, ngài sao vậy???
-Triệu Giã, Triệu Giã đâu???
-Trong phòng hồi sức
-Cậu ấy có sao không???
Kiều An mấp máy môi vì cô chưa biết câu trả lời. Thiên Di thừa biết mình mới vừa phẫu thuật xong nhưng vẫn kéo chắn chạy đi
-Điện chúa à người đi đâu vậy
Ra khỏi phòng Thiên Di đóng khóa cửa bên ngoài phòng mọi người chạy theo. Kiều An thấy vậy liền gọi cho Thiên Hạo và anh nhanh chóng tới chỗ Thiên Di
-Thiên Di à em điên à
-Đáng lẽ ra em phải là người lãnh trọn hai phát đạn đó. Triệu Giã đã đỡ lại một phát đó. Là đạn bạc và hình như... chỉ có 30%. Người bắn em chỉ đang cảnh cáo em thôi
-Về việc gì
Thiên Di lắc đầu. Cô liền đi tới nhìn Triệu Giã qua cửa kính
-Vết thương cậu ấy đã bị nhiễm trùng nên có thể sẽ để lại thẹo
Thiên Di giật mình ngạc nhiên
-Không đâu, cậu ấy là điện hạ của Hắc Vương Triều mà, chắc chắn vết thẹo đó sẽ mất thôi
-Là đạn bạc... thì không thể đâu
Thiên Di khẽ rơi nước mắt, tại cô nên Triệu Giã mới mang vết thẹo như vậy, cậud đường đườn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oan-gia-ma-ca-rong/3207415/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.