Sáng dậy, cô cố gắng dậy sớm đẻ nấu ăn cho mẹ. Sau khi ăn xong cô xếp dọn rồi và phòng đánh mặt để khỏi ai nhận ra rằng mình bị thương. Cô đến trạm xe bus và bước lên một cách nhẹ nhàng
-Chào buổi sáng Thiên Di- Bảo Bảo từ đằng sau lao tới ôm bụng Thiên Di khiến cô đau đớn
-Chào buổi sáng Bảo Bảo... mà Dõng Mạc đâu rồi
-Hắn bệnh rồi... lên xe thôi
Hai người lên xe và bắt đầu đi "Mong là vết thương mình sẽ không có mệnh hệ gì". Đến trường, Thiên Di bước xuống và cùng vào lớp với Bảo Bảo
-Hôm qua cậu lại bị trễ xe bus, đêm khuya về một mình có sao không
-Không mình không bị sao hết, rất khỏe
-Mình không hỏi cậu có khỏe không mà là cậu có bị gì không, có bị ai phá rối gì không
-Không, đừng lo, mình không sao mà- Thiên Di nói
-Chắc chứ?- Thiên Di gật đầu- Vậy cậu có bị gì không mà sao chảy mồ hôi dữ vậy?
Nghe vậy Thiên Di liền lấy tay lau mò hôi nhưng khi mới đưa đến mặt thì cô liền khựng lại. Cô sợ mình sẽ lau đi lớp trang điểm. Rồi cô mò vào cặp lấy một cuốn vở quạt cho mình. Bảo Bảo thấy hành động này hơi lạ nhưng rồi cũng bỏ qua. Vào đến lớp, Thiên Di bỏ cặp xuống rồi lấy hai chiếc áo hôm qua ra và ra khỏi lớp. Cô đến chỗ cô gái lúc trước nhưng lại động nhau trên đường đi. Nó động đến vết thương của cô
-Chuyện gì đây, cô lại muốn gì đây hả?- Cô gái nói
-Ưkm, mình không có muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oan-gia-ma-ca-rong/106347/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.