Trần Hãn đang ngồi trong phòng làm việc chỉnh sửa bệnh án trên máy tính, điện thoại di động trong túi đột nhiên bắt đầu rung rù rù, lấy điện thoại di động ra nhìn là một thông báo ghi chú, nhắc hôm nay là sinh nhật của hắn. Hắn cũng suýt nữa không nhớ, nhìn ghi chú do Lý Hi lưu lại trên điện thoại di động: Anh yêu sinh nhật vui vẻ nha! Trong ngực hắn liền giống như bị gai đâm đến toàn thân khó chịu.
Thật vất vả chịu đựng đến tan tầm về nhà vừa mở tủ quần áo ra là một cái và vạt màu xanh nhạt chói loà treo bên trong, đối lập rõ rệt với những cái cà vạt khác. Đây là quà sinh nhật Lý Hi tặng hắn vào sinh nhật năm ngoái. Cũng là ở vị trí này, Lý Hi tự tay thắt cà vạt cho hắn, chu miệng cảnh cáo hắn: “Mua cà vạt cho anh ngụ ý là nút buộc tre(1) không cho phép anh làm bậy, bằng không sẽ dùng cái cà vạt này siết chết anh.”
Chờ hắn lấy lại tinh thần đã cầm cái cà vạt kia ở trên tay, mỗi một chi tiết rõ mồn một khiến hắn thống hận. Tiện tay ném cà vạt vào góc phòng đóng cửa tủ quần áo lại dựa ở một bên thở hổn hển. Đèn bàn cũ kĩ màu đỏ bên cạnh đầu giường lắc lư, có lẽ ban nãy vô tình đụng phải, đang không ngừng rung lắc dữ dội. Vật này cũng là thứ Lý Hi thích, lúc trước cậu chỉ vào cái đèn cũ này nói, “Thứ này chính là anh, tuy rằng anh sẽ trở nên rất già rất xấu, nhưng em sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/oan-gia-lan-len-giuong/25137/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.