Phiên ngoại 1: Lâm-Từ "Lâm Đồng rốt cuộc tại sao còn không chịu chấp nhận tôi?" Từ Mạn ngồi trên sofa nhà Cố Thiên, nhìn Thích Dư không ngừng đùa giỡn với đứa trẻ trong lòng, ánh mắt vô cùng hâm mộ. "Cô suốt ngày cứ như một bá tổng, Lâm Đồng làm sao mà chấp nhận cô được?" Thích Dư dừng lại động tác trêu chọc con gái, lườm Từ Mạn một cái. "Tôi vốn dĩ là bá tổng." Từ Mạn mặt không biểu cảm. "...Thôi được rồi." Thích Dư không biết nói gì, nàng giao con gái cho Cố Thiên ôm, sau đó xoay người, nhìn Từ Mạn, nghiêm túc: "Nói đi cũng phải nói lại, bản thân Lâm Đồng đã rất tự cao, cô còn suốt ngày ra lệnh cho cậu ấy cái này, ra lệnh cho cậu ấy cái kia, đặt vào người cô cô có chịu không?" Trong mắt Từ Mạn hiện lên một tia mê mang, nàng nhíu mày: "Nhưng nếu tôi không dùng phương pháp cưỡng chế, cậu ấy sẽ không bao giờ chịu tiến thêm một bước với tôi." "Sai!" Thích Dư "chậc" một tiếng, không tán thành nhìn Từ Mạn, "Ai nói với cô là cô không cưỡng chế Lâm Đồng, Lâm Đồng sẽ không muốn tiến thêm một bước với cô? Tôi và cậu ấy quen biết bao nhiêu năm, còn không hiểu cậu ấy à? Tôi nói cho cô biết, Lâm Đồng là người miệng dao găm tâm đậu hũ, hai ba mươi tuổi rồi mà cứ như đang trong thời kỳ nổi loạn. Cô càng cưỡng chế cậu ấy, cậu ấy càng chống đối cô!" "Vậy tôi nên làm gì bây giờ?" Từ Mạn bất đắc dĩ: "Chắc là do cách theo đuổi trước đây của tôi quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-truoc-mat-ban-gai-toi-lieu-mang-gia-lam-omega/5229767/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.