Chương 26 Thích Dư cuộn tròn dưới gầm giường, im lặng như một con chim cút. Trong bóng tối, phòng ngủ chỉ còn lại một vệt trăng sáng len qua khe rèm và một ánh đèn mờ ảo trên đầu giường. Ánh bạc trải dài trên sàn nhà trơn bóng, quấn quýt với ánh đèn mờ, tạo nên một không khí mờ ảo cho phòng ngủ. Tầm nhìn mơ hồ và sự yên tĩnh của căn phòng làm cho khứu giác trở nên nhạy bén hơn. Mùi hoa dâm bụt lan tỏa trong không khí, dày đặc bao bọc lấy cơ thể Thích Dư. Cô không phân biệt được có phải vì nằm trên sàn nhà lạnh quá lâu không, đầu óc dần trở nên mơ màng, mạch máu sau gáy theo nhịp tim đập nhanh mà nóng lên. Nhìn đống quần áo rơi đầy đất, Thích Dư cố gắng hồi tưởng lại các địa điểm thi môn 《Tâm lý học biểu diễn》, để xua đi những hình ảnh có màu sắc trong đầu. Cuối cùng, đèn đầu giường cũng tắt. Qua tấm ván giường, tiếng cọ xát của vải vóc từ trên đầu đã dừng lại, Cố Thiên chắc đã nằm xuống ngủ. Thích Dư hơi tỉnh táo lại một chút, để đề phòng, cô đợi thêm một lúc nữa, cho đến khi chân sắp tê rần, mới lặng lẽ ló đầu ra ngoài. Cô xoa xoa cái cổ mỏi nhừ, cẩn thận liếc nhìn lên giường. Lúc này, Cố Thiên cả người ngoan ngoãn chôn trong chăn. May mà, cũng không có hình ảnh gì nhạy cảm. Thích Dư nhón chân, cầm cuốn sách, từng chút một di chuyển về phía cửa, sợ làm Cố Thiên tỉnh giấc. Cô vất vả mò đến cửa phòng, tay vừa nắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-truoc-mat-ban-gai-toi-lieu-mang-gia-lam-omega/5229669/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.