Chương 13 Thấy bàn tay ngọc ngà đó sắp trượt xuống xương quai xanh, Thích Dư một phen nắm lấy, kéo sang một bên, bất đắc dĩ nói: "Đừng trêu em nữa." "Sao nào, thế này đã không chịu nổi rồi?" Cố Thiên thờ ơ đặt cằm lên vai cô, giọng điệu lười biếng. "Như vậy đau lắm, chị không biết cằm chị nhọn thế nào sao?" Thích Dư khó chịu nhún vai, dùng mu bàn tay đẩy gương mặt kiều diễm của Cố Thiên ra. Cố Thiên nhướng mày, trả thù bằng cách nhẹ nhàng giật đuôi tóc Thích Dư: "Bây giờ bắt đầu ghét chị rồi à?" "Em đâu có?" Thích Dư rụt cổ, nhỏ giọng biện giải. "Xin lỗi, làm phiền hai người rồi?" Giọng Phùng Khải vang lên ngoài cửa. Ông mang vẻ mặt "tôi hiểu mà", còn nháy mắt với Thích Dư. Thích Dư lập tức kéo giãn khoảng cách với Cố Thiên, gượng cười nói: "Tiền bối Phùng, có chuyện gì vậy ạ?" "Lát nữa trưa cùng đến khách sạn liên hoan, đạo diễn Vương bao!" Mấy diễn viên chính của đoàn phim cùng nhau đến phòng riêng đã đặt trước. Thấy mọi người đều ngồi tùy ý, Thích Dư chần chừ một chút, lấy hết can đảm đi về phía Khương Lam. Cô vừa định ngồi xuống, thì thấy Phùng Khải nhanh hơn một bước, tự nhiên kéo ghế ngồi cạnh Khương Lam. Thích Dư ngẩn người. Phùng Khải cười với cô: "Để tôi và chị Khương Lam của cô tâm sự một chút, cô có thể ngồi ở kia." Phùng Khải hất cằm, ra hiệu về một hướng. Thích Dư theo ánh mắt Phùng Khải nhìn qua, thấy Cố Thiên đang tao nhã ngồi ở đó, dùng ngón tay chống cằm, cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-truoc-mat-ban-gai-toi-lieu-mang-gia-lam-omega/5229656/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.